* Xin Quý Vị lưu ý. Có thể nội dung tin tức và Video sẽ hiện ra rất chậm trên điện thoại.

18 February 2026

Video tin tức & MÙA XUÂN KHÔNG CHỈ LÀ HOA NỞ

* Quý Vị thích xem tin tức Cộng Đồng Video - Hồi ký ↓👇 xin hãy nhấn 2 ↓ hàng chữ màu đỏ ▼   
https://khangsydney2.blogspot.com/ http://www.khanghuong.blogspot.com.au/ Xin Quý Vị hãy nhấn chữ màu đỏ trên 🔺
* Quý Vị thích xem 👆Tin tức khắp nơi - Thông Báo Cộng Đồng - Sinh hoạt của Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn VC - Video & Hồi Ký xin hãy nhấn 2 hàng chữ màu đỏ ở trên 👆

👇 MÙA XUÂN KHÔNG CHỈ LÀ HOA NỞ👇

MÙA XUÂN KHÔNG CHỈ LÀ HOA NỞ

Có những mùa xuân bắt đầu bằng tiếng pháo. Có những mùa xuân bắt đầu bằng tiếng chúc tụng. Và có những mùa xuân bắt đầu bằng một phiên tòa.

Năm nay, sự việc của cộng đồng đã được đưa ra tòa vào đúng ngày mùng Một Tết. Không ai mong điều đó. Không ai muốn ngày đầu năm lại gắn với hai chữ “pháp lý”.

Chúng ta là một cộng đồng tị nạn, một cộng đồng đã trải qua quá nhiều biến cố lịch sử. Chúng ta xây dựng đời sống mới trên nền tảng tự do, luật pháp và dân chủ. Vậy mà hôm nay, chính chúng ta lại phải nhờ đến tòa án để phân xử nội bộ của mình.

Đó là điều buồn. Nhưng buồn không có nghĩa là sai. Và buồn không có nghĩa là không cần thiết. Trong bất kỳ tổ chức nào, nội quy không phải là hình thức. Nó là bản cam kết chung giữa những người tham gia.

Khi một nhiệm kỳ kết thúc, quyền lực kết thúc theo. Khi một cơ chế bầu cử đã được thiết lập, nó phải được tôn trọng. Khi một tập thể hội đoàn đã bỏ phiếu, quyết định ấy phải có giá trị.

Nếu những nguyên tắc căn bản đó bị phá vỡ, thì cộng đồng sẽ vận hành dựa trên điều gì? Thiện chí? Niềm tin cá nhân? Hay sự im lặng vì ngại va chạm?

Chúng ta đã thử hòa giải. Đã gửi tối hậu thư. Đã kêu gọi đối thoại. Nhưng khi nội quy không được phục hồi, khi các quyết định không được tôn trọng, khi lời kêu gọi không được lắng nghe, thì con đường pháp lý trở thành lựa chọn cuối cùng.

Không phải để thắng. Mà để xác lập ranh giới. Không có nỗi buồn nào lớn hơn khi cùng một cộng đồng phải bước vào phòng xử án. Những người từng ngồi chung bàn họp. Từng tổ chức chung lễ hội. Từng chụp hình chung trong các dịp kỷ niệm.

Giờ đây phải đứng ở hai phía của một hồ sơ pháp lý. Đó là hình ảnh không ai mong muốn. Nhưng đôi khi, để cứu một căn nhà đang nứt nền móng, người ta phải chấp nhận đục bỏ những viên gạch sai lệch.

Không làm, căn nhà sẽ sập. Làm, sẽ đau. Nhưng đau còn hơn tan vỡ. Tết không chỉ là thời khắc giao mùa. Tết còn là lúc người ta nhìn lại. Nhìn lại một năm đã qua. Nhìn lại những quyết định đã đưa ra. Nhìn lại mình.

Đưa vụ việc ra tòa trong ngày đầu năm không phải là điều xúc phạm truyền thống. Ngược lại, đó là cách nói với thế hệ sau rằng:

Chúng ta không dùng cảm xúc để giải quyết xung đột. Chúng ta dùng luật pháp. Chúng ta không nhân danh hòa khí để bỏ qua sai phạm.

Chúng ta chọn nguyên tắc. Một cộng đồng trưởng thành không phải là cộng đồng không có khủng hoảng. Mà là Cộng Đồng biết xử lý khủng hoảng bằng chuẩn mực.

Luật pháp không quan tâm anh là ai. Không quan tâm anh đã đóng góp bao nhiêu năm. Không quan tâm anh được ai ủng hộ. Luật pháp chỉ hỏi ba điều:

Anh có thẩm quyền không? Anh có làm đúng quy trình không? Anh có tôn trọng quyền của người khác không? Nếu câu trả lời không rõ ràng, thì tòa án sẽ làm rõ. Đó không phải là hành động chống lại cá nhân. Đó là bảo vệ cấu trúc.

Nếu chúng ta để tiền lệ “quyền lực vượt khỏi nhiệm kỳ” tồn tại, thì nhiệm kỳ sau cũng có thể làm như vậy. Nếu chúng ta chấp nhận “hủy bỏ cơ chế bầu cử khi bất lợi”, thì tương lai bầu cử chỉ còn là hình thức.

Một Cộng Đồng không tôn trọng giới hạn quyền lực sẽ không còn được tôn trọng. Điều đáng sợ nhất không phải là một phiên tòa. Điều đáng sợ nhất là thế hệ trẻ nhìn vào và rút lui.

Họ sinh ra và lớn lên trong một xã hội pháp quyền. Họ hiểu rằng quyền lực có giới hạn. Họ hiểu rằng quy trình không phải để trang trí. Khi họ thấy bầu cử bị vô hiệu hóa. Thấy cơ chế giám sát bị loại bỏ. Thấy quyết định tập thể bị phớt lờ.

Họ không tranh cãi. Họ rời đi. Và một Cộng Đồng có thể tồn tại bao lâu nếu không còn người trẻ bước vào? Mùa xuân đẹp đến mấy cũng sẽ qua. Nếu không có mầm mới, cây sẽ già cỗi. Chúng ta phải nói rõ điều này:

Không ai thắng khi vụ việc ra tòa. Không Hội Đoàn nào vui. Không xã hội dân sự nào hả hê. Không cá nhân nào tự hào. Chỉ có một điều duy nhất được bảo vệ:

nguyên tắc. Nếu tòa xác định có sai phạm, thì đó là bài học. Nếu tòa xác định không có sai phạm, thì cũng là bài học. Nhưng ít nhất, chuẩn mực sẽ được xác lập bằng luật pháp – không bằng cảm tính.

Chúng ta không chống ai. Chúng ta chống sự tùy tiện. Chúng ta không tìm xung đột. Chúng ta tìm trật tự. Chúng ta không mong hạ bệ cá nhân. Chúng ta mong khôi phục quy trình.

Cương quyết không có nghĩa là cay nghiệt. Kiên định không có nghĩa là hằn học. Một cộng đồng tự do phải đủ trưởng thành để đưa vấn đề ra ánh sáng, thay vì giải quyết trong bóng tối.

Có lẽ điều chúng ta mong nhất không phải là một phán quyết nghiêng về bên nào. Mà là sau tất cả, cộng đồng này bước ra khỏi khủng hoảng với:

Một quy trình rõ ràng hơn. Một giới hạn quyền lực minh bạch hơn. Một niềm tin được phục hồi. Mùa xuân năm sau, khi chúng ta nhìn lại, hy vọng có thể nói:

Chúng ta đã chọn đúng con đường. Con đường Luật Pháp. Con đường không dễ đi. Nhưng là con đường duy nhất để Cộng Đồng này không trượt khỏi quỹ đạo.

Mùng Một Tết năm nay bắt đầu bằng một hồ sơ pháp lý. Đó không phải điều chúng ta mong. Nhưng có những quyết định không dễ dàng, và có những quyết định khó nhưng không thể không làm.

Chúng ta chọn luật pháp không phải vì muốn hơn thua. Mà vì muốn Cộng Đồng này còn tồn tại. Buồn – nhưng cần thiết. Đau – nhưng phải làm. Tình cảm – nhưng không nhượng bộ nguyên tắc.

Vì nếu Luật Pháp không được tôn trọng hôm nay, thì ngày mai sẽ không còn Cộng Đồng để bảo vệ!

  * ↓ Nguồn gốc tin tức trên Facebook Duy Tien Tran ↓ https://www.facebook.com/reel/1668962311141836/ 👈
👈
 * 👇 CHUYỆN KỂ VỀ VƯỢT BIÊN ĐỂ TÌM TỰ DO TẠI VIETNAMESE MUSEUM:-(

👋👋 Cám ơn Quý Vị đến với Tin tức Trung Thực Blogspot. 🙏🙏 Cầu chúc Quý Vị dồi dào sức khỏe 🙏🙏

▼ * Nhấn chữ Older Posts để xem các bài đã đăng trước & Nhấn chữ Home trở về bài mới!
Older Posts Home

Blog Archive

About Me