Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn thành công mỹ mãn, rất nhiều đồng hương từ Bỉ, Pháp, Úc, Canada và các tiểu bang Hoa Kỳ về California tham dự, mọi người quyết tâm Giương Cao Ngọn Cờ Vàng Chính Nghĩa, quyết tâm lấy lại tên Sài Gòn, quyết tâm Quang Phục Quê Hương.
* 👇 CHUYỆN KỂ VỀ VƯỢT BIÊN ĐỂ TÌM TỰ DO TẠI VIETNAMESE MUSEUM:-(
10 July 2026
Video tin tức khắp nơi & Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn thành công mỹ mãn, rất nhiều đồng hương từ Bỉ, Pháp, Úc, Canada và các tiểu bang Hoa Kỳ về California
* Quý Vị thích xem tin tức Cộng Đồng Video - Hồi ký ↓ hãy nhấn 2👇 hàng chữ màu đỏ ▼
09 July 2026
Hành trình bảo tồn Cờ Vàng nơi đất khách của người Việt tị nạn cộng sản tại Pháp.
Hành trình bảo tồn Cờ Vàng nơi đất khách của người Việt tị nạn cộng sản tại Pháp.
Đối với cộng đồng người Việt tị nạn tại Pháp, lá Quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ không chỉ là một biểu tượng quốc gia, mà còn là linh hồn, là sợi dây liên kết thiêng liêng nối liền quá khứ đau thương với khát vọng Tự Do. Hơn năm mươi năm trôi qua, kể từ những ngày đầu đặt chân đến đất Pháp trong cảnh tay trắng, ký ức về cuộc di tản vẫn còn nguyên vẹn, và việc gìn giữ lá cờ đã trở thành sứ mệnh cao cả để truyền lại cho thế hệ sau.
Kỷ niệm những ngày đầu nơi xứ lạ
Những người Việt tị nạn đến Pháp mang theo hành trang duy nhất là nỗi đau mất mát quê hương và niềm hy vọng cháy bỏng về một cuộc sống nhân phẩm, trong vòng tay cưu mang của nước Pháp tự do. Những ngày đầu tại đất khách là những chuỗi ngày vượt khó: bất đồng ngôn ngữ, lạ lẫm văn hóa, và nỗi nhớ nhà khôn nguôi.
Sự kiên cường: Dù đối mặt với muôn vàn thử thách, tinh thần của người tị nạn không hề khuất phục. Họ cần mẫn làm việc, xây dựng lại cuộc sống từ con số không, đồng thời gắn kết nhau qua các hội đoàn, ái hữu để giữ gìn văn hóa truyền thống.
Biểu tượng thiêng liêng: Lá cờ vàng không chỉ xuất hiện trong các dịp lễ tết hay hội họp, mà nó hiện diện trong tâm thức, trong những câu chuyện kể cho con cháu về quê hương đã mất. Đó là lời nhắc nhở về nguồn cội và là ngọn hải đăng cho lý tưởng Dân Chủ và Tự Do.
Gìn giữ di sản: Sứ mệnh cho thế hệ mai sau
Việc truyền lại lá cờ và tinh thần yêu tự do cho thế hệ trẻ sinh ra tại Pháp là một cuộc chiến đầy cam go nhưng vô cùng quan trọng. Các gia đình, hội đoàn đã nỗ lực không ngừng qua nhiều phương thức:
- Giáo dục tại gia đình: Cha Mẹ, ông bà không chỉ dạy tiếng Việt khi có thể mà còn kể cho con cháu nghe về lịch sử hào hùng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, về sự hy sinh của các thế hệ đi trước để bảo vệ lá cờ.
- Hoạt động cộng đồng: Các buổi lễ thượng kỳ, kỷ niệm Ngày Quân Lực, Quốc Hận (30/4), hay các hội chợ văn hóa được tổ chức trang trọng. Đây là nơi các bạn trẻ trực tiếp tham gia, thấm nhuần ý nghĩa của biểu tượng tự do.
- Học thuật và Nghệ thuật: Nhiều thế hệ trẻ đã sử dụng văn chương, âm nhạc và nghiên cứu lịch sử để khắc họa chân thực giai đoạn tị nạn và cuộc đấu tranh chính nghĩa, giúp công chúng Pháp và thế giới hiểu rõ giá trị của lá cờ vàng.
- Kiên trì với lý tưởng: Không để thủ đoạn chia rẽ
Trong suốt hành trình đó, cộng đồng người Việt tị nạn luôn phải đối mặt với nhiều âm mưu và thủ đoạn của cộng sản nhằm xóa nhòa ký ức hoặc làm lung lay lập trường chính trị. Những nỗ lực gây chia rẽ, tuyên truyền sai lệch lịch sử hay xâm nhập vào các hội đoàn là những thách thức không nhỏ.
Để vững vàng trước mọi âm mưu, cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản cần:
- Sự đoàn kết: Sự đoàn kết là sức mạnh lớn nhất. Khi chúng ta đồng lòng, mọi mưu toan chia rẽ sẽ trở nên vô hiệu. Chúng ta phải luôn tỉnh táo, nhận diện và ngăn chặn những hành vi làm suy yếu khối đại đoàn kết.
- Sự kiên định: Tuyệt đối không thỏa hiệp với cái xấu, với những tư tưởng độc tài toàn trị. Việc gìn giữ lá cờ vàng phải song hành với sự kiên trì bảo vệ các giá trị Dân Chủ và Nhân Quyền.
- Niềm tin: Tin tưởng vào lý tưởng mà cha ông đã để lại. Mỗi cá nhân, mỗi gia đình là một "pháo đài" văn hóa, nơi sự thật về lịch sử luôn được bảo tồn và lan tỏa.
Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ đã cùng cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản tại Pháp trải qua những thăng trầm của lịch sử. Đó là minh chứng cho một sức sống mãnh liệt, một tinh thần không bao giờ khuất phục trước bạo quyền. Truyền lại di sản này không chỉ là truyền lại một mảnh vải có màu sắc, mà là truyền lại hồn cốt, đạo lý và lòng yêu nước chân chính.
Dẫu con đường phía trước còn nhiều chông gai, tôi mong rằng với sự kiên trì và tinh thần đoàn kết, thế hệ mai sau sẽ tiếp nối được hành trình cao đẹp này, giữ mãi hình ảnh lá Cờ Vàng trong dòng chảy lịch sử Việt Nam Tự Do.
Ngọc Châu
====================================
Le parcours de préservation du Drapeau Jaune sur une terre d’exil : l’histoire des Vietnamiens réfugiés du communisme en France
Pour la communauté réfugiée vietnamienne en France, le drapeau jaune aux trois bandes rouges n’est pas seulement un symbole national. Il représente une âme, un lien sacré qui unit un passé douloureux à l’aspiration profonde à la Liberté.
Plus de cinquante ans se sont écoulés depuis les premiers jours où ces réfugiés ont posé le pied sur la terre française, souvent sans ressources. Pourtant, le souvenir de l’exode demeure intact, et la préservation de ce drapeau est devenue une noble mission : transmettre aux générations futures une mémoire, des valeurs et un héritage.
Le souvenir des premiers jours sur une terre inconnue
Les Vietnamiens réfugiés arrivés en France n’avaient pour seul bagage que la douleur de la perte de leur patrie et l’espoir ardent de reconstruire une vie digne, accueillis par une France libre et protectrice. Les premières années dans ce pays d’accueil furent marquées par de nombreuses épreuves : la barrière de la langue, la découverte d’une nouvelle culture et une profonde nostalgie du pays natal.
La résilience
Malgré d’innombrables difficultés, l’esprit des réfugiés ne s’est jamais soumis. Ils ont travaillé avec persévérance, rebâti leur vie à partir de zéro et créé des liens à travers des associations, des amicales et des organisations communautaires afin de préserver leur culture et leurs traditions.
Un symbole sacré
Le Drapeau Jaune n’est pas seulement présent lors des cérémonies, des fêtes ou des rassemblements. Il demeure vivant dans les mémoires, dans les récits transmis aux enfants et aux petits-enfants sur la patrie perdue. Il est un rappel des origines et une lumière guidant l’attachement aux idéaux de Démocratie et de Liberté.
Préserver l’héritage : une mission pour les générations futures
Transmettre ce drapeau et l’esprit de liberté aux jeunes générations nées en France représente un défi difficile mais essentiel. Les familles et les associations n’ont cessé d’agir par différents moyens :
- L’éducation au sein de la famille : Les parents et les grands-parents ne
transmettent pas seulement la langue vietnamienne lorsque cela est possible ; ils racontent également aux jeunes générations l’histoire de la République du Vietnam, le sacrifice des générations précédentes et les efforts accomplis pour défendre les valeurs incarnées par ce drapeau.
- Les activités communautaires: Des cérémonies de salut au drapeau, des
commémorations de la Journée des Forces Armées de la République du Vietnam, de la Journée nationale de deuil du 30 avril, ainsi que des manifestations culturelles sont organisées avec solennité. Elles permettent aux jeunes de participer directement et de comprendre la signification profonde de ce symbole de liberté.
- La recherche, les arts et la culture : De nombreux jeunes utilisent la littérature, la musique et l’étude historique pour témoigner de manière authentique de l’expérience de l’exil, de la période historique vécue et des valeurs associées au Drapeau Jaune, afin d’aider le public français et international à mieux comprendre son importance.
Rester fidèle aux idéaux : ne pas céder aux divisions
Tout au long de ce parcours, la communauté réfugiée vietnamienne du communisme a dû faire face à de nombreux défis, notamment les tentatives visant à effacer la mémoire historique, à affaiblir les convictions ou à diviser la communauté.
Les efforts de division, les interprétations historiques déformées ou les tentatives d’influence au sein des associations constituent des obstacles importants.
Pour rester solide face à ces difficultés, la communauté vietnamienne réfugiée du communisme doit continuer à préserver:
- L’unité : L’unité est la plus grande force. Lorsque nous avançons ensemble, les tentatives de division perdent leur efficacité. Il est nécessaire de rester vigilants et de préserver la cohésion communautaire.
- La détermination : Ne pas renoncer aux valeurs fondamentales de liberté, de démocratie et de droits humains. La préservation du Drapeau Jaune doit aller de pair avec la défense constante de ces principes.
- La confiance : Garder confiance dans l’héritage transmis par les générations précédentes. Chaque personne, chaque famille peut devenir un « bastion » culturel où la vérité historique est conservée et transmise.
Le drapeau jaune aux trois bandes rouges a traversé, avec la communauté réfugiée vietnamienne du communisme en France, les différentes étapes de l’histoire. Il témoigne d’une vitalité profonde et d’un esprit qui refuse de se soumettre face à l’oppression.
Transmettre cet héritage ne signifie pas seulement transmettre un morceau de tissu aux couleurs symboliques, mais transmettre une mémoire, des valeurs, une éthique et une conception de l’amour véritable de la patrie.
Même si le chemin à parcourir reste semé d’obstacles, j’espère qu’avec persévérance et esprit d’unité, les générations futures sauront poursuivre cette noble mission et préserver l’image du Drapeau Jaune dans le cours de l’histoire du Vietnam libre.
Ngọc Châu
▼ * Nhấn vào chữ f bên phải, hoặc nhấn chữ See more phía dưới sẽ đển nguồn gốc tin tức trên ↑
HÀNH TRÌNH CHƯA KỂ QUANH TƯỢNG ĐÀI VINH DANH NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN MARRICKVILLE
👇 * Audio qua giọng đọc của Dược Sĩ Mai Huyên ▼
HÀNH TRÌNH CHƯA KỂ QUANH TƯỢNG ĐÀI VINH DANH NGƯỜI VIỆT TỊ NẠN MARRICKVILLE (Nhật Ký Hoạt Động của Nhóm Tham Vấn Song Ngữ Người Việt Tị Nạn - BRRG)
Kính thưa Quý Hội Đoàn, Đoàn Thể, Quý Trưởng Thượng và Toàn Thể Đồng Hương,
Những thành quả mà chúng ta nhìn thấy hôm nay về Tượng Đài Vinh Danh Người Việt Tị Nạn không đến một cách ngẫu nhiên, cũng không phải chỉ sau một sớm một chiều. Đó là kết quả của những nỗ lực không ngừng nghỉ, sự chuẩn bị chiến lược, vô số cuộc họp kéo dài đến đêm khuya và biết bao đêm mất ngủ của Nhóm Tham Vấn Song Ngữ Người Việt Tị Nạn (Bilingual Refugee Reference Group – BRRG) cùng quý vị - những thành viên trong cộng đồng tị nạn - đã luôn tận tâm đồng hành và hỗ trợ.
Hôm nay, Nhóm Tham Vấn Song Ngữ Người Việt Tị Nạn (BRRG) xin được chia sẻ cùng quý đồng hương một bản cập nhật đầy đủ về những nỗ lực vận động âm thầm nhưng đầy nhiệt huyết mà  nhóm đã thực hiện phía sau hậu trường trong suốt thời gian qua, nhằm bảo đảm rằng Đài Vinh Danh thực sự phản ánh và tôn vinh đúng lịch sử của cộng đồng người Việt Tị Nạn.
Nhóm của chúng tôi gồm những thành viên đến từ nhiều lĩnh vực chuyên môn khác nhau, bao gồm các nhà sử học là giáo sư đại học, chuyên gia trong lĩnh vực doanh nghiệp và những người có chuyên môn pháp lý, và kinh nghiệm cộng đồng. Chúng tôi đã đảm nhận vai trò là một nhóm tham vấn chuyên môn, hỗ trợ điều hướng các quy trình phức tạp của chính quyền địa phương, làm việc chặt chẽ với Hội Đồng Thành Phố Inner West (Inner West Council – IWC) và đồng thời với tất cả các bên liên quan, trong đó có Cộng Đồng Người Việt Tự Do (VCA) nhằm bảo vệ di sản và lịch sử của cộng đồng chúng ta.
Để quý vị có được một bức tranh đầy đủ và chính xác về những gì đã diễn ra, chúng tôi xin chia sẻ dòng thời gian của những dấu mốc và nỗ lực quan trọng đã góp phần đưa dự án đến những kết quả ngày hôm nay.
Dưới đây là hoạt động và thành tựu mà Nhóm Tham Vấn Song Ngữ Người Việt Tị Nạn (BRRG) đã thực hiện được với sự hỗ trợ của quý vị, và những bước tiếp theo.
Giai đoạn 1: Huy động sức mạnh cộng đồng và cất lên tiếng nói của chúng ta
-6 tháng 2 năm 2026 | Hồi Chuông Cảnh Tỉnh
Ngay khi nhận thấy các đề xuất ban đầu còn thiếu sự thấu hiểu về văn hóa và đã gây tổn thương sâu sắc cho cộng đồng, chúngtôi lập tức liên lạc các vị lãnh đạo cộng đồng, quy tụ xây dựng một khối đoàn kết để bảo vệ lịch sử chung của Người Việt Tị Nạn.
- 12 tháng 2 năm 2026 | Đề Xuất Một Hướng Đi Tốt Hơn
Chúng tôi lựa chọn một cách tiếp cận kiên định nhưng mang tính xây dựng. Nhóm đã chính thức đề xuất với Hội Đồng phương án "Không Hoa Sen" (No Lotus), đồng thời kiến nghị thành lập một nhóm đại diện cho nhiều thế hệ người Việt nhằm cung cấp những tư vấn cần thiết về văn hóa chính trị và những tổn thương lịch sử, để tránh khơi lại những vết thương sâu sắc của cộng đồng.
-28 tháng 3 năm 2026 | Chuyển Sang Giai Đoạn Vận Động Toàn Diện
Nhiệt huyết cần đi đôi với tổ chức. Không chỉ viết thư hay bỏ cuộc, chúng tôi chính thức thành lập Ban Vận Động (Campaign Committee), bước vào giai đoạn hoạt động chuyên sâu. Nhóm đã dành rất nhiều giờ nghiên cứu lịch sử nhằm xây dựng cơ sở lập luận vững chắc, soạn thảo các mẫu thư chính thức và thông báo mời gọi sự tham gia của mọi người trong cộng đồng.
-29 tháng 3 năm 2026 | Phát Động Kiến Nghị
Chúng tôi đồng thời thực hiện kiến nghị thư, cả bản trực tuyến và bản giấy. Các thành viên đã làm việc không ngừng nghỉ để bảo đảm rằng những đồng hương cao niên, nhiều người không sử dụng Internet, vẫn có cơ hội lên tiếng và tiếng nói của họ được ghi nhận.
- Từ ngày 1 đến 12 tháng 4 năm 2026 | Kết Nối Sự Hỗ Trợ Từ Khắp Nơi
Đây là giai đoạn vận động với cường độ đặc biệt cao. Trong gần hai tuần, nhóm liên tục hội họp hoạt động để kết nối và tạo động lực với các lãnh đạo cộng đồng người tị nạn và các tổ chức nhân quyền tại Hoa Kỳ, Philippines và Pháp. Cùng nhau, chúng tôi huy động một mạng lưới rộng lớn để gởi thư đến Hội Đồng Thành Phố, các Dân Biểu địa phương và Thủ Tướng Úc. Nhờ sự đồng tâm hiệp lực, chúng tôi đã thu thập được hơn 1.000 chữ ký hỗ trợ.
-12 tháng 4 năm 2026 | Thành Lập Nhóm Tham Vấn Song Ngữ Người Việt Tị Nạn (BRRG)
Chúng tôi chính thức thành lập Nhóm Tham Vấn Song Ngữ Người Việt Tị Nạn (BRRG). Hoạt động như một "Nhóm Tư Vấn & Vận Động Chính Sách" (Collective Think Tank) với sự tham gia của nhiều thế hệ, BRRG quy tụ các bậc trưởng thượng giàu kinh nghiệm cộng đồng cùng những chuyên gia trẻ trong nhiều lĩnh vực, nhằm bảo đảm mọi hoạt động vận động đều vững chắc về pháp lý, lịch sử và chính sách.
- 14–15 tháng 4 năm 2026 | Bước Đột Phá Đầu Tiên
Cách tiếp cận có hệ thống cùng làn sóng phản hồi mạnh mẽ từ cộng đồng cuối cùng đã được lắng nghe. Nghị Viên Olivia Barlow chính thức thừa nhận những tổn thương sâu sắc mà kế hoạch ban đầu đã gây ra cho cộng đồng, và Hội Đồng Inner West Council quyết định tạm dừng việc sử dụng hoa sen cho Tượng Đài Vinh Danh Người Việt Tị Nạn như kế hoạch dự định khánh thành trong tháng Tư. Ngay sau đó, ngày 15/4 chúng tôi đã có cuộc họp chính thức đầu tiên với Nghị Viên Barlow nhằm xác nhận những kết quả đạt được và thiết lập cách làm việc lâu bền giữa hai bên.
## Giai đoạn 2: Tham Gia Hoạch Định Chính Sách, Biến Kiến Nghị Thành Chính Sách Chính Thức
-28 tháng 4 – 3 tháng 5 năm 2026 | Xây Dựng Những Giải Pháp Vững Chắc
Chúng tôi chuyển từ giai đoạn vận động bên ngoài sang tham gia xây dựng chính sách. Trong năm ngày liên tiếp, nhóm đã làm việc đến tận khuya để xây dựng các đề xuất chính sách cụ thể. Phối hợp chặt chẽ với Nghị Viên Olivia Barlow và nhận được sự hỗ trợ quý báu từ Nghị Viên Mat Howard, chúng tôi đã chuyển tải những quan tâm của cộng đồng thành các nội dung kiến nghị chính thức, chặt chẽ và phù hợp về mặt pháp lý.
- 4 tháng 5 năm 2026 | Kiến Nghị Số 39 Được Đệ Trình
Nghị Viên Olivia Barlow chính thức đệ trình Kiến Nghị số 39 (Motion 39) lên Hội Đồng Inner West. Đây là một dấu mốc quan trọng, chính thức thiết lập mối quan hệ hợp tác giữa Hội Đồng Thành Phố và Nhóm Tham Vấn Song Ngữ Người Việt Tị Nạn (BRRG); yêu cầu thực hiện một báo cáo duyệt xét thấu đáo đối với dự án Tượng Đài Vinh Danh Người Việt Tị Nạn - đồng thời đưa ý kiến tổ chức Ngày Di Sản Người Việt vào lịch sự kiện thường niên của Hội Đồng Thành Phố.
-19 tháng 5 năm 2026 | Cột Mốc Lịch Sử - Nghị Quyết Thông Qua 100%
Trong phiên họp Hội Đồng Thành Phố tối hôm 19/5, ba đại diện của chúng tôi — Thảo Lê, Julie Lý và Thắng Lương — đã phát biểu trước hội đồng với tất cả trách nhiệm trong ý thức mình đang đại diện tiếng nói của rất nhiều người đang ủng hộ & tin tưởng nhóm.
Nhờ sự vận động mạnh mẽ và tinh thần đồng lòng, kiến nghị số 39 đã được thông qua, chính thức bảo đảm - tập thể người Việt tị nạn thông qua nhóm Bilingual Refugee Reference Group - sẽ cùng tham gia làm việc trong tiến trình xây dựng tượng đài hoặc liên quan đến Ngày Di Sản & Văn Hoá Việt Nam với Hội đồng Thành phố Inner West.
—-22 tháng 5 năm 2026 | Đảm Bảo Cam Kết Được Thực Thi
Một kiến nghị được thông qua mới chỉ là một nửa chặng đường; điều quan trọng không kém là hoạch định chi tiết, và bảo đảm kiến nghị được thông qua phải thực hiện đúng cách.
Nhóm Tham Vấn Song ngữ Người Việt Tị Nạn (BRRG) đã tổ chức một cuộc họp cấp cao Ban Điều Hành Hội Đồng Thành Phố, bao gồm Tổng Giám Đốc, Giám Đốc Dự Án Cộng Đồng cùng các Nghị Viên Olivia Barlow, Mat Howard và Victor Macri, nhằm bảo đảm rằng việc triển khai các cam kết sẽ được thực hiện đúng mục đích và đúng tinh thần đã thống nhất. Các thành viên BRRG tham gia cuộc họp theo cả hình thức trực tiếp và trực tuyến.
-5 tháng 6 năm 2026 | Hoàn Thiện Kế Hoạch Tham Vấn Trong Cộng Đồng
Nhân viên Hội Đồng đã trình bày dự thảo kế hoạch tham vấn cộng đồng. Thay vì chỉ đơn thuần chấp thuận, BRRG đã duyệt xét thấu đáo, đưa ra nhiều góp ý mang tính xây dựng và chuyên môn, đồng thời đề nghị điều chỉnh một số nội dung quan trọng nhằm bảo vệ tốt hơn phẩm giá và sự tôn trọng dành cho cộng đồng Người Việt Tị Nạn.
-16 tháng 6 năm 2026 | Viết Lại Lịch Sử Thông Qua Item 11 (Đề Mục 11)
Đây là kết quả của nhiều tháng làm việc bền bỉ và không ngừng nghỉ. Tại phiên họp cuối cùng của Hội Đồng Thành Phố, hai đại diện của BRRG là Mai-Huyên và Thắng Lương đã phát biểu đầy thuyết phục về Đề Mục 11 (Item 11).
Kết quả, Đề Mục 11 (Item 11) đã được thông qua với đầy đủ các sửa đổi mà cộng đồng chúng ta mong muốn đề xuất, chính thức yêu cầu Hội Đồng:
1. Chỉnh sửa các văn bản chính thức để từ "Refugee (Người Tị Nạn)" được ghi rõ trong tên gọi của Đài Tưởng Niệm (vì bản báo cáo từ Hội Đồng đưa lại thiếu mất chữ "người tị nạn").
2. Điều chỉnh thời gian tham vấn cộng đồng nhằm tránh những giai đoạn thiêng liêng như Tết Nguyên Đán và đau buồn như Tháng Tư Đen, thể hiện sự thấu hiểu và tôn trọng những nỗi đau lịch sử của cộng đồng.
3. Chính thức thiết lập sự cộng tác dài hạn giữa Hội Đồng Thành Phố với Nhóm Tham Vấn Song Ngữ Người Việt Tị Nạn (BRRG), và các tổ chức như Cộng Đồng Người Việt Tự Do (VCA).
—-CAM KẾT CỦA CHÚNG TÔI TRONG CHẶNG ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC
Mục đích của BRRG không phải là thay cộng đồng đưa ra quyết định, mà là phục vụ cộng đồng chung - là tất cả những Người Việt Tị Nạn.
Chúng tôi sẽ tiếp tục đồng hành cùng Hội Đồng Thành Phố Inner West trong quá trình triển khai các mốc thời gian tiếp theo, đặc biệt là các buổi tham vấn lấy ý kiến cộng đồng về đài vinh danh mới, dự kiến diễn ra vào tháng Tám tới đây, nhằm bảo đảm rằng các bậc cao niên của chúng ta có đủ thời gian, không gian và một môi trường an toàn về mặt văn hóa để chia sẻ tiếng nói, ký ức và câu chuyện của mình.
Chúng tôi mong muốn tiếp tục sát cánh cùng tất cả đồng hương, các hội đoàn và tổ chức cộng đồng. Cùng nhau, chúng ta sẽ bảo đảm rằng hành trình sinh tồn, ý chí kiên cường và lịch sử chân thực của thế hệ Người Việt Tị Nạn đầu tiên sẽ luôn được tôn vinh và gìn giữ một cách trang trọng cho các thế hệ mai sau.
—- Lời Tri Ân Gởi Đến Cộng Đồng Người Việt và Các Tổ Chức liên quan
Một lần nữa, chúng tôi xin chân thành cảm ơn các Nghị Viên Hội Đồng Thành Phố Inner West đã lắng nghe, đồng hành cùng Cộng Đồng Việt và góp phần bảo đảm rằng câu chuyện của Người Việt Tị Nạn được ghi nhận với sự tôn trọng và phẩm giá xứng đáng.
Trên hết, xin gởi lời tri ân sâu sắc đến tất cả quý đồng hương và thân hữu đã ký vào bản kiến nghị; gởi thư đến Hội Đồng Thành Phố, Thị Trưởng, các Nghị Viên và Dân Biểu địa phương; các hội đoàn và đại diện cộng đồng đã vận động hội viên tham gia; những quý cô chú đã dành thời gian tham dự các phiên họp Hội Đồng, kể cả trong những buổi tối giá lạnh, để sát cánh cùng chúng tôi; những quý vị đã chia sẻ thông tin để lan tỏa tiếng nói của chúng ta, và cả những cô chú, anh chị em đã âm thầm đóng góp phía sau mà không mong được ghi nhận…
Chính sự yêu thương, niềm tin và sự đồng hành của quý vị đã tiếp thêm sức mạnh để chúng tôi kiên trì bước tiếp, ngay cả trong những thời điểm nhiều thử thách nhất.
Xin chân thành cảm ơn tất cả quý vị đã luôn đồng hành cùng chúng tôi. Chúng ta đã cùng nhau chứng minh rằng khi cộng đồng đoàn kết và cùng cất lên tiếng nói, chúng ta có thể bảo vệ, gìn giữ và tôn vinh lịch sử cũng như bản sắc của cộng đồng Người Việt Tị Nạn cho hôm nay và cho cả các thế hệ mai sau.
Trân trọng,
Nhóm Tham Vấn Song Ngữ Người Việt Tị Nạn (Bilingual Refugee Reference Group – BRRG)
————————In English————————-
THE UNTOLD JOURNEY. The Diary of the Bilingual Refugee Reference Group
Dear Esteemed Community Organisations, Community Associations, Respected Elders, and Fellow Members of the Vietnamese Refugee Community
The outcomes we see today for the Vietnamese Refugee Memorial did not happen by chance, nor did they happen overnight. They are the direct result of relentless hard work, strategic planning, countless late-night meetings, and many sleepless nights by the Bilingual Refugee Reference Group (BRRG) and our dedicated community supporters.
Today, the Bilingual Refugee Reference Group (BRRG) would like to share a brief, behind the scenes update on the quiet, intensive advocacy our team has been executing on your behalf to ensure this memorial truly honours our history.
Our group consists the lived experience of the founding grneration, community members working across various professional sectors, including university historian, corporate professionals, community leaders and legal minds. We stepped in to act as a specialised reference group to navigate the complex local government systems, working alongside all stakeholders, the VCA, and the Inner West Council (IWC) to protect our community's legacy. To ensure our community has the full, accurate picture, we are sharing the true timeline of the critical interventions that brought this project to where it stands today:
Refugee Reference Group- Activities & Achivementson behalfof the community -and Next Steps
##Phase 1: Grassroots Mobilisation & Raising Our Voice
——February 6, 2026 | The Wake-Up Call
Recognising that the initial proposed plans lacked cultural awareness and deeply affected our community, we immediately rallied community leaders. We connected key figures and formed a united front to protect our shared history.
——February 12, 2026 | Proposing a Better Way Forward
We took a firm yet constructive approach. We formally offered the Council an alternative “No Lotus” proposal and recommended establishing a dedicated group representing multi-generational Vietnamese voices to provide the culturally, politically, and trauma-informed guidance needed to prevent deep historical wounds from being reopened.
——March 28, 2026 | Shifting into Full Campaign Mode
Passion requires structure. We officially formed our Campaign Committee, moving into an intensive operational phase. Our team spent countless hours conducting historical research to build a robust evidence base, drafting formal letter templates, and organising community participation.
——March 29, 2026 | Launching the Petitions
We launched our digital and paper petitions simultaneously. Our teams worked tirelessly to ensure that elderly refugees - many of whom were not online - also had their voices heard.
——April 1–12, 2026 | A Global Wave of Support
An intense period of high-stakes advocacy. For nearly two weeks, our team survived on minimal sleep as we built momentum with refugee and human rights leaders across the United States, the Philippines, and France. Together, we mobilised a broad international network to write to the Council, local MPs, and the Prime Minister. Through this extraordinary collective effort, we gathered more than 1,000 signatories.
——April 12, 2026 | Establishing the Think Tank
We officially consolidated our network into the Bilingual Refugee Reference Group. Operating as a multi-generational “Collective THINK TANK,” we brought together respected community elders and younger professional experts to ensure our advocacy was legally, historically, and politically sound.
—— April 14–15, 2026 | The First Breakthrough
Our structured approach and overwhelming community feedback were heard. Councillor Barlow formally acknowledged the deep hurt caused by the initial proposal, and the Council halted the planned April installation of the lotus at the Vietnamese Refugee Memorial. We immediately held our first formal meeting with Councillor Barlow to consolidate this progress and establish a collaborative path forward.
Phase 2: Into the Policy Arena – Turning Principles into Law
—- April 28–May 3, 2026 | Crafting Ironclad Solutions
We transitioned from external advocacy to policy development. For five consecutive days, our team worked late into the night drafting concrete policy proposals. Working closely with Councillor Barlow, with invaluable support from Councillor Howard, we translated our community’s concerns into formal, legally sound motion items.
—-May 4, 2026 | Motion 39 is Tabled
Councillor Barlow officially submitted Motion 39. This landmark motion established a formal working relationship between the Council and the Bilingual Refugee Reference Group, mandated a comprehensive reset report regarding the Vietnamese refugee memorial project and committed to establishing a Vietnamese Heritage Day on the Council’s annual calendar.
—-May 19, 2026 | A Historic Pass - 100% Vote By All Councillors
On the night of the Council Meeting, three of our representatives - Thao Le, Julie Ly, and Thang Luong - stood before the chamber and spoke with the weight and dignity of our entire community behind them. Through strong advocacy and leadership, Motion 39 passed, securing our community a permanent seat at the table.
—May 22, 2026 | Securing Executive Alignment
Passing a motion is only half the battle; ensuring accountability is the other half. The Bilingual Refugee Reference Group held a high-level meeting with the Council’s executive staff, including the General Manager, the Director of Community, and Councillors Barlow, Howard, and Macri, to ensure the implementation of our agreement remained faithful to its intent. BRRG members participated both in person and online.
—-June 5, 2026 | Refining the Consultation Plan
Council staff presented their proposed community consultation plan. Rather than simply endorsing it, our group conducted a thorough review, provided detailed and constructive feedback, and successfully secured formal amendments to better protect our community’s dignity.
— June 16, 2026 | History Rewritten (The Passing of Item 11)
The culmination of months of exhausting and relentless work. At the final Council Meeting, our representatives, Mai Huyen Tran and Thang Luong, spoke powerfully in support of Item 11. It passed with all of our requested amendments, formally requiring the Council to:
1. Correct official documents to explicitly include the sacred word “Refugee” in the title.
2. Adjust the consultation timeline to avoid sensitive periods such as Tết and Black April, demonstrating genuine trauma-informed practice.
3. Permanently formalise the Council’s working relationship with our Group, the VCA, and key community stakeholders.
—- OUR PROMISE MOVING FORWARD
The Bilingual Refugee Reference Group ’s purpose is not to take control, but to serve. We are here to ensure that as the IWC Council's timeline progresses towards the August community workshops, our elders have the time, space, and culturally safe environment to share their voices.
We look forward to standing alongside all community members and associations. Together, we will ensure that the survival, resilience, and true history of the Vietnamese refugee founding generation are permanently and safely honored.
—— A NOTE TO OUR COMMUNITY & PARTNERS
Again, We sincerely thank the Inner West Councillors who listened, stood with our community, and helped ensure our refugee story is recognised with the dignity and respect it deserves.
Most importantly, To everyone who signed the petition; wrote letters to the Council, local MPs, the Mayor, and Councillors; to our community organisations and representatives who mobilised their members; to those who attended Council meetings, even on cold evenings, to stand beside us; to everyone who shared our updates so they could reach more people; and to the many supporters who worked quietly behind the scenes without seeking recognition, this achievement belongs to you as much as it belongs to us.
Your love, trust, and belief in this journey gave us the strength to keep moving forward, even during the most challenging moments.
From the bottom of our hearts, thank you for standing with us and believing that, together, we can honour, protect, and preserve the history and identity of the Vietnamese refugee community for generations to come.
Respectfully,
The Bilingual Refugee Reference Group (BRRG)
👇▼ * Bản dành cho quý vị thích nghe thay vì đọc chữ, qua giọng đọc của chị Mai Huyên. ↑↑
* 👇 CHUYỆN KỂ VỀ VƯỢT BIÊN ĐỂ TÌM TỰ DO TẠI VIETNAMESE MUSEUM:-(
03 July 2026
Video tin tức khắp nơi & KẺ LƯƠN LẸO, LỪA LỌC VÀ DỐI TRÁ, KHI NÓI HĐTP MARRICKVILLE KHÔNG BIẾT GÌ VỀ CỘNG ĐỒNG NVTD.NSW TRONG SUỐT 20 NĂM QUA!
NGUYỄN ĐÌNH MẠNH KẺ LƯƠN LẸO, LỪA LỌC VÀ DỐI TRÁ, KHI NÓI HĐTP MARRICKVILLE KHÔNG BIẾT GÌ VỀ CỘNG ĐỒNG NVTD.NSW TRONG SUỐT 20 NĂM QUA!
Hôm qua thứ tư 1/7 Nguyễn Đình Mạnh lên kênh NVSNEWS của Thân Trọng Ái và mệ Hoài Đăng để khoác lác về thành tích to lớn của Ủy Ban Kiến Nghị Tượng Đài của y. Mạnh cho biết theo sự thăm hỏi riêng thì Council Inter West mở cuộc thăm dò ý kiến người dân về việc chọn HOA SEN làm biểu tượng, từ ngày 28/1/2026 đến ngày 13/2/2026, Mạnh nói y chẳng biết gì cả cho tới ngày cuối cùng y mới biết nên y gởi một email cho council đề nghị council thay HOA SEN bằng bông lúa hay là các cô gái 3 miền, sau khi nhận được kết quả trong 1580 người vào xem thì có 7 người trả lời online, 5 người gởi email và 7 người đến xem.
Do đó ngày 23/4/2026 Council đã quyết định không chọn Hoa Sen làm biểu tượng nữa nhưng Mạnh không hề biết muốn có hiệu lực, đề nghji đó phải được thông qua bằng một phiên họp khoáng đại của Council và phiên họp khoáng đại đó đã được tổ chức vào ngày 19/5/2026, và vì không thông hiểu nguyên tác làm việc của Council nên Mạnh đã ra thông báo kêu gọi tẩy chay đừng ai tới họp, nhưng trớ trêu thay Mạnh khoe trên NVSN hôm 1/7 là "Tôi cũng đi họp (chui) hôm 19/5". Gọi là DỰ HỌP CHUI cũng phải vì Council không mời Mạnh đi họp và Mạnh cũng chẳng được mời lên phát biểu như 3 phụ nữ trong nhóm BRRG.
Mạnh bảo Council đã bỏ Hoa Sen từ ngày 23/4 nhưng sau đó 3 ngày BCH mới họp cùng vói các Hội Đoàn, Đoàn Thể và rất nhiều Đồng Hương (lời của Mạnh) và Mạnh được bầu làm chủ tịch Ủy Ban Kiến Nghị Tượng Đài. Có thể nói ngay là biểu tượng Hoa Sen ĐÃ BỊ HUỶ BỎ TRƯỚC khi Ủy Ban của Mạnh ra đời - thì phải hỏi ai đã có công vận động Counci bãi bỏ Hoa Sen trước đó?
Chắc chắn KHÔNG phải là Mạnh rồi, thế thì Mạnh đừng có hớt CƠM CHIM của người khác, bởi những người khác đó đã vận động Council nhiều tháng trước khi Ủy Ban của Mạnh ra đời. Thế mà trên NVSN hôm 1/7 Mạnh kể công bố láo rằng "Ủy Ban Kiến Nghị Tượng Đài có 2 mục tiêu: thứ nhất là bỏ Hoa Sen, thứ hai là yêu cầu Council từ nay trở về sau muốn làm cái gì có liên quan đến người Việt tỵ nạn thì PHẢI bàn bạc với CĐ" ( ý nói cái Uỷ ban khỉ gió của Mạnh). Mạnh tiếp "mục tiêu thứ nhất chúng ta đã làm xong, bây giờ đến mục tiêu thú hai..." (Mạnh ơi Mạnh làm hồi nào mà Hoa SEN bị bỏ hay là cướp công của người khác?)
Nói đến mục tiêu thứ hai, Mạnh nói Council (cụ thể là Marrickville trước đó và nay là Inter West) trong suốt 20 năm qua KHÔNG HỀ HAY BIẾT là có một Cộng đồng người Việt hiện diện tại tiểu bang NSW này. Và vì vậy Council KHÔNG BAO GIỜ liên hệ hay làm bất cứ việc gì với Cộng đồng người Việt..." (OMG). Nhờ Mạnh mà Council bây giờ mói biết, và Council đã phải hứa là "từ nay sẽ hợp tác và làm việc chặt chẽ với CĐ Viêt Nam trọng mọi việc từ nhỏ tới lớn!" Ôi công đức của Mạnh thật to như trời biển.
Thực tế HĐTP Marrickville biết rất rõ CĐNVTD.NSW từ thời ông Võ Minh Cương lận. Rồi khi ông Paul Huy chống Dương Đức Thịnh và xin treo cờ VNCH hàng năm trong ngày Quốc hận 30.4 thì đều phải làm việc với họ. Đó là chưa kể, khi chọn đặt tên cho Little Vietnam cho vùng thương mãi, và tượng đài Hoa Sen họ cũng đều có hỏi ý kiến với BCH của ông Hà Cao Thắng!
Mạnh khoe thì khoe thế nhưng thực tế trong 2 phiên họp với Council gần đây nhất trong tháng 6 bàn về tượng đài, một vào ngày 5/6 và một vào 15/6 chỉ thấy nhóm BRRG của các phụ nữ có lòng chứ không hề có mặt của NĐ Mạnh, vậy chứ Ủy Ban của CĐ không được mời, hay mời mà Mạnh không hay không dám tới vì không biết mói tiếng Anh?
Mạnh nói suốt 20 năm qua Council không hề biết có CĐ người Việt cho nên chẳng có bất cứ sinh hoạt nào với CĐ Việt Nam cả. Bà con hãy nhìn vào tấm hình đính kèm chụp vào dịp gần Hhội chợ tết vừa rồi đều thấy có mặt của Hà Cao Thắng, Túy Phượng, Hiếu Trung, Dương Đình Học... đại diện BCH/CĐNVTD chụp hình kỷ niệm chung với các viên chức Council, tay vịn vào bức tranh cổ động cho tượng đài Hoa Sen, Hà Cao Thắng cười toe toét tỏ vẻ hài lòng "beautiful- we agreed". Bức hình này đã chứng minh một số việc sau đây:
-Nguyễn Đình Mạnh nói láo rằng trong suốt 20 năm qua Council không biết CĐ người Việt là ai và ở đâu. Nếu không biết thì tại sao họ lại gặp và hỏi ý kiến CĐ về tượng đài?
-Hà Cao Thắng đã ĐỒNG Ý tượng đài có hình HOA SEN là thích hợp, như vậy chính Hà Cao Thắng đã và đang thi hành NQ.36 và QĐ.1334, là truyền bá văn hóa CS vào Úc cho Cộng đồng người Việt ở đây, vì chính Mạnh đã đọc đi đọc lại hai câu thơ lục bát "Tháp Mười đẹp nhất hoa sen. Việt Nam đẹp nhất có tên..." để gọi là chống việc dùng Hoa Sen làm tượng đài, nhưng dấu đầu lại hở đuôi, Mạnh đề nghị thay hoa sen bằng bông lúa hay cô gái 3 miền , cả hai hình tượng do Mạnh đề nghị cũng chẳng có liên hệ gì đến chuyện TỴ NẠN của người Việt cả, mà đề nghị của Mạnh cũng lại đang thi hành NQ.36 và QĐ.1334 (là xuất khẩu gạo và gái và xoá bỏ nguồn gốc của người Việt tị nạn).
Bài đã khá dài trước khi kết thúc tôi có nhận xét về tiến sĩ Nguyễn Đình Mạnh như sau:
-Người có học vị tiến sĩ chắc chắn là phải học cao hiểu rộng, chữ nghĩa đầy mình, mà tại sao khi ông đề nghị dùng bông lúa và giải thích bằng tiếng Anh tôi thấy thay vì phải viết "represent" thì ông lại viết "represen" mất mẹ nó chữ "T". Rồi khi mới vô chương trình NVSN ông nói ông sẽ cho ngắn gọn khi dùng danh từ CHUNG thay vì danh từ RIÊNG, như Cộng Đồng Người Việt Tự Do thì ông sẽ gọi là Cộng Đồng - OK - thay vì gọi Ủy Ban Kiến Nghị Tượng Đài thì ông sẽ dùng Ủy Ban - OK - hay CHÚNG TÔI" - not ok vì Chúng Tôi là danh từ RIÊNG ông Mạnh ạ, bộ ông quên những gì ông đã học ở trường Chu Văn An rồi sao?
Lại nữa, người học tới tiến sĩ phải nói năng lưu loát, tôi thấy trên chương trình NVSN hôm 1/7 ở phút 15-16 ông bập bà bập bẹ không biết phải nói cái gì. Nó còn tệ hại đến độ khi ông phải liếc mắt nhìn vào phòng bên cạnh cầu cứu người NHẮC TUỒNG !!! Đề nghị ông trước khi lên (đoạn đầu) đài mình phải tập tuồng cho kỹ (giống bà Hoài Đăng), kẻo ông mắng mấy nhỏ là HỖN thì tụi nó sẽ gọi ông là Pizza Home Delivery mà không gọi ông là Doctor of Philosophy.
-TƯ MÃ NHƯ Ý (tức Tứ Mã Nan Truy)
▼ * Nguồn gốc tin tức trên ↑
* 👇 CHUYỆN KỂ VỀ VƯỢT BIÊN ĐỂ TÌM TỰ DO TẠI VIETNAMESE MUSEUM:-(
26 June 2026
Video tin tức Video tin tức khắp nơi & Âm mưu nhuộm đỏ hải ngoại qua ca nhạc
Lá Thư Trình Bày Lập Trường Của NS/MC Nam Lộc Về Việc ca sĩ Quốc Thiên Trình Diễn Trong Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại
Kính thưa quý vị,
Tôi có đọc được một vài bức thư liên quan đến nhận định của tôi đối với ca sĩ Quốc Thiên. Hầu hết những lý lẽ mà người viết trình bày trong các lá thư đó đều dựa trên sự suy diễn phiến diện và không đúng sự thật.
Tôi xin khẳng định rằng từ trước đến nay, tôi chưa hề lên tiếng công kích bất cứ nghệ sĩ nào, dù ở trong nước hay hải ngoại. Ngược lại, tôi luôn quý trọng tài năng và sự sáng tạo của mọi người, bởi chính bản thân tôi cũng là một người yêu nghệ thuật.
Tuy nhiên, nếu là một nghệ sĩ thuần túy, chúng ta nên tập trung vào lãnh vực hoạt động chuyên môn của mình. Còn nếu muốn dùng âm nhạc để bày tỏ lập trường và quan điểm chính trị, thì phải chấp nhận những phản ứng hoặc sự phản đối từ những người có quan điểm khác biệt.
Bản thân tôi là người theo lý tưởng và đường lối quốc gia. Tôi chống chủ nghĩa Cộng sản từ lúc 10tuổi, khi phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn của mình để đi tị nạn lần thứ nhất vào năm 1954, và lần thứ hai vào năm 1975. Vì thế, tôi không ngạc nhiên hay trách móc việc các sáng tác của mình bị cấm phổ biến ở Việt Nam, hoặc chính bản thân tôi không được tự do trở về quê hương yêu dấu, nơi tôi đã sinh ra, lớn lên và trưởng thành.
Theo tôi, ca sĩ Quốc Thiên cũng đã lựa chọn lý tưởng của mình khi hồ hởi trình bày những bài hát ca ngợi “Tiểu đoàn 307”, đơn vị được xem là một trong những lực lượng đầu tiên tiến vào Sài Gòn năm 1975. Đối với nhiều người Việt không chấp nhận chế độ Cộng sản, thì đó chính là biến cố khiến họ phải rời bỏ quê hương để đi tìm tự do.
Sau biến cố ấy là những chính sách đã ảnh hưởng sâu sắc đến cuộc sống của hàng triệu người miền Nam: nhiều gia đình mất tài sản, nhà cửa; hàng trăm ngàn quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa bị đưa vào các trại tù mà nhà nước CSVN gọi là "cải tạo". Hàng triệu người bị đưa đi vùng kinh tế mới; và cũng có hàng triệu người khác phải vượt biên, vượt biển để đi tìm tự do.
Ca sĩ Quốc Thiên cũng công khai trình diễn nhiều ca khúc và đích thân lên tiếng ca ngợi ông Hồ Chí Minh. Anh hẳn biết rằng đối với nhiều người Việt tị nạn Cộng sản tại hải ngoại, Hồ Chí Minh là nhân vật mà họ quy trách nhiệm về việc đưa chủ nghĩa Cộng sản vào Việt Nam và gây nên những đau thương, mất mát khiến họ phải bỏ nước ra đi.
Nếu đã chọn lý tưởng và lập trường đó, theo tôi, Quốc Thiên không nên bước vào cộng đồng người Việt tị nạn tại hải ngoại để kiếm tiền cùng mong sự đón nhận, và cũng không nên ngạc nhiên khi gặp phải sự phản đối từ những người có chính kiến khác. Quốc Thiên có quyền tự do đi trình diễn ở bất cứ nơi đâu, thì những người Việt chống Cộng tại hải ngoại cũng có quyền tự do lên tiếng hoặc biểu tình phản đối. Đó chính là bài học dân chủ đích thực ở những quốc gia tự do mà Quốc Thiên cùng những người bênh vực anh nên tìm hiểu, học hỏi và tôn trọng.
Có bao giờ Quốc Thiên tự hỏi, vì sao một số ca sĩ hải ngoại không được phép về nước biểu diễn? Vì sao một số nghệ sĩ trong nước đã phải lên tiếng “xin lỗi”, hoặc gặp khó khăn chỉ vì xuất hiện bên cạnh lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ? Nếu đủ bình tĩnh và thiện chí để suy ngẫm những điều đó, thì chắc anh sẽ hiểu khi đứng trước những phản ứng của chúng tôi hay của các hội đoàn người Việt quốc gia tại hải ngoại.
Lá thư này nhằm trình bày lập trường của tôi, chứ không phải để phân trần với bất cứ ai. Mong rằng mọi người hãy dùng văn hóa và lý lẽ để phản biện, thay vì sử dụng những lời vu cáo, bịa đặt hay chửi bới thiếu văn minh, những cách hành xử không giúp ích gì cho một cuộc đối thoại đứng đắn.
Trân trọng,
MC Nam Lộc
* 👇 CHUYỆN KỂ VỀ VƯỢT BIÊN ĐỂ TÌM TỰ DO TẠI VIETNAMESE MUSEUM:-(
25 June 2026
Video tin tức & AI PHÁ HOẠI TƯỢNG ĐÀI CHIẾN SĨ VIỆT MỸ TẠI VƯỜN TRUYỀN THỐNG VIỆT?
AI PHÁ HOẠI TƯỢNG ĐÀI CHIẾN SĨ VIỆT MỸ TẠI VƯỜN TRUYỀN THỐNG VIỆT?
Vụ phá hoại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ tại Vườn Truyền Thống Việt tọa lạc 1499 Roberts Ave, San Jose, Ca 95122 đang là đề tài nóng trong cộng đồng người Việt . Mọi người đều mong Cảnh Sát San Jose mau chóng tìm ra thủ phạm để trừng trị vì đã có hành động xúc phạm nặng nề đến các tử sĩ anh hùng của QLVNCH.
Theo cô Queenie Ngô thì vào sáng chủ nhật 21-6-2026, khi cô đang dự picnic ở ngoài bãi biển thì được tin từ ông Thanh Tùng là Lá Cờ VNCH đã bị đánh cắp tại Vườn Truyền Thống Việt. Sau đó, cô đã gọi cho ông Hoàng Thưởng nhờ chạy ra xem sự việc thế nào.Ông Hoàng Thưởng cho biết tượng người Lính VNCH đã bị kẻ gian đánh cắp.
Cô ta bèn nói cho ông Biên Đoàn biết và ông ta liền báo cho sở Cảnh Sát San Jose.Cũng theo lời của ông Vũ Quang Trân và cô Queenie Ngô thì bức tượng người lính VNCh đã bị bọn gian kéo xuống và lôi bỏ ở một cái hố của dãy đất ở sau Vườn Truyền Thống Việt tại góc đường Senter và Story.
Ông Vũ Quang Trân cho biết cái Lư Hương đặt ở trước tượng đài cũng bị đập nát. Ngoài ra , cô Queenie Ngô cho biết Tượng Đài nặng khoảng 1500 lbs tức gần 700 kg sẽ được nghị viên Biên Đoàn sửa chữa và cho gắn lại trước ngày lễ Độc Lập 4-7-2026.
Trong cuộc họp báo do nghị viên Biên Đoàn tổ chức có sự hiện diện của thị trưởng Matt Mahan, giới chức cảnh sát cùng giới truyền thông Việt-Mỹ vào 12 giờ 45 phút chủ nhật 21-6-2026 tại Vườn Truyền Thông Việt, ông Biên Đoàn cho biết hệ thống Camera của Vườn Truyền Thống không làm việc tốt. Ông nói rằng: “ Khi Tượng Đài được xây dựng, thành phố đã có ngân sách và kế hoạch lắp đặt hệ thống Camera độ phân giải cao cùng hệ thống chiếu sáng an ninh để bảo vệ khu vực nầy.Thế nhưng, trách nhiệm đó đã không được thực hiện”.
Theo nhà báo Nguyễn Đăng Trình thì trên mái nhà của cỗng Vườn Truyền Thống có gắn 3 camera tốt sử dụng bằng solar và thời tiết cả tuần trước ngày 22-6-2026 đều nắng tốt, không có mưa nên rất tốt cho các camera có điện sử dụng.
Cũng trong buổi họp báo nầy, nhà báo Huỳnh Lương Thiện khi trả lời phóng viên SBTN Vũ Nhân đã nhận định thủ phạm vụ phá hoại nầy là một nhóm người thuộc thế lực thù địch chứ không do một cá nhân mà làm được.
Theo ông Hoàng Thưởng, người làm Construction cho biết việc phá hoại nầy không do một cá nhân vì tượng đài rất nặng, phải do một nhóm người có nghiên cứu kỹ càng trước khi ra tay.
Theo đại úy cảnh sát Ken Trần thì sau khi nhận được tin thì vội đến Vườn Truyền Thông Việt và sau 1 giờ tìm kiếm đã tìm ra tượng đài người lính VNCH và hiện vẫn còn trong giai đoạn điều tra truy tìm thủ phạm. Trả lời nhà báo Nguyễn Đăng Trình tại sao cảnh sát không xem camera để mau tìm ra thủ phạm ? Ông Ken Trần cho biết là các camera tại đây không làm việc.
Cũng trong cuộc phỏng vấn của phóng viên Vũ Nhân, cô Queenie Ngô cho biết Vườn Truyền Thống Việt sẽ được trang bị thêm các camera và đèn. Điều nầy cô ta đã xác nhận là khu Vườn Truyền Thống đã có sẳn các camera.
Theo các bản tin Việt-Mỹ, vụ phá hoại thì tượng đài người lính VNCH đã bị đem bỏ vào cái hố của khu đất trống nằm gần đường Senter và Story Road. Một cái Lư Hương đặt trước tượng đài đã bị lôi kéo đi và bị đập bể.Cột cờ và Lá cờ VNCH sau tượng đài cũng bị đánh cắp. Hàng rào bên hông gần khu vườn rau gồm 2 cánh cửa đã bị cắt giây xích nhằm mở hai cánh cửa cho xe vào tượng đài.
Qua các bản tin cũng như các hình ảnh của nhà báo Nguyễn Đăng Trình, chúng tôi có những câu hỏi sau đây:
1- Tại sao vụ phá hoại tượng đài lại xảy ra trước ngày bầu cử chung kết nghị viên đơn vị 7 của San Jose vào ngày 3-11-2026 giữa nghị viên Biên Đoàn và bà Vân Lê, ủy viên học khu ?
2- Tại sao có 3 camera được gắn trên mái nhà của cỗng chào Khu Vườn Truyền Thống Việt lại không làm việc trong ngày tượng đài bị phá hoại? Các camera nầy dùng các solar panels cung cấp điện trong thời gian thời tiết nắng ráo lại không làm việc?
3- Tượng đài bị kéo xuống và lôi bỏ vào cái hố ở khu đất trống ? Theo hình ảnh cung cấp của nhà báo Nguyễn Đăng Trình thi 8 con ốc để giữ vững tượng đài vẫn còn răng cưa, một số con ốc vẫn còn ngay thẳng, không bị cong và bên cạnh có các washers và con ốc. Điều đó, chứng tỏ tượng đài người lính VNCH đã không bị kéo xuống đất mà đã được xe cần cẩu nhấc thẳng lên ra khỏi bệ tượng đài. Chúng ta phải thấy rằng, nếu bức tượng người lính VNCH bị kéo từ trên bệ xuống đát thì các con ốc sẽ bị cong và không còn răng cưa. Ngoài ra, nếu bức tượng bị kéo xuống nền đất đã tráng xi măng thì bức tượng sẽ bị gầy tay hay gẩy đầu. Nhưng khi nhìn trên nền đường xi măng, chúng ta không thấy những đường nứt hay bị trầy trụa do tượng đồng gây ra mà chỉ thấy những mãnh vụn từ chiếc Lư Hương.
4- Sự thiệt hại của bức tượng người lính VNCH thiệt hại ra sao chúng ta không rõ? Thông thường trong cuộc họp báo, tang vật cần được trình bày cho giới truyền thông. Nhưng ở đậy, tượng đài đã được Sở Cảnh Sát Jose di chuyển vào nhà kho sau khi tìm được bức tượng. Mọi người ngạc nhiên, khi ông Vũ Quang Trân cho biết cây súng trường cúa tượng lính VNCH đã bị rớt ra. Thêm vào đó, cô Queenie Ngô cho biết tượng đài của người lính VNCH sẽ được nghị viên Biên Đoàn cho gắn lại trước ngày Lễ Độc Lập 4-7-2026 trong một thời gian ngắn. Như vậy, tượng đài người lính VNCH không có bị hư hao bao nhiêu ?
5- Phe nào là chủ mưu việc phá hoại tượng đài người lính VNCH? Theo nhà báo Hạnh Dương cho rằng nếu bọn Cộng Sản phá hoại thì chúng đã đập nát bức tượng người lính VNCH, chứ không để lại hiện trạng như hiện nay. Chúng ta phải nhận rằng các Tượng Đài Chiến Sị Việt Mỹ ở Nam Cali, ở Houston Texas hay ở Georgia dù không có khóa cửa, mở rộng cho dân chúng thăm viếng hàng ngày nhưng chưa bao giờ bị bọn Cộng Sản VN phá hoại. Nhưng tại sao tại San Jose với cỗng rào kiên cố, ráp đặt camera mà lại bị phá hoại?. Do đó, lập luận cho rằng bọn Cộng Sàn phá hoại đã không đứng vững.
Nhà báo Huỳnh Lương Thiện cho rằng ké phá hoại là “phe nhóm thù địch” nhưng không nêu rõ tên là phe nào?
Do đó, chúng ta phải nhìn nhận là việc phá hoại Tượng Đài người lính VNCH không do nhóm người Vô Gia Cư gây ra, không do bọn Cộng Sản phá hoại thì hy vọng thời gian gần đây Sở Cảnh sát San Jose sẽ mau chóng tìm ra thủ phạm.
Theo như lời của nghị viên Biên Đoàn thường tuyện bố Khu Vực 7 luôn an ninh. Thế thì với tình trạng ai đến khu Grand Century hay VN Town đều nhìn thấy nhiều tấm bãng trên nhiều con đường lưu ý mọi người phải cẩn thận khóa cửa xe, nếu không sẽ bị lấy mất đồ. Các tiệm vàng nợi đây thỉnh thoảng bị cướp viếng .Và nay lại đến vụ phá hoại Tượng Đài Chiến Sĩ trong Khu Vườn Văn Hóa Việt. Tất cả đều ở Khu Vực 7.
Mọi người mong mõi Cảnh Sát San Jose với khả năng điều tra xuất sắc bấy lâu nay phải nhanh chóng tìm ra thủ phạm của vụ phá hoại nầy. Nếu tìm không ra thủ phạm thì sẽ làm mất lòng tin từ cộng đồng Việt Nam.
Đây là một tội hình sự, thế nên cộng động VN cũng yêu cầu Giám Sát Viên Betty Dương nên nhờ Biện Lý của quận hạt Santa Clara cộng tác với Sở Cảnh Sát San Jose để nhanh chóng tìm ra thủ phạm.
Ai là thủ phạm của vụ phá hoại tượng đài người lính VNCH ? Chúng ta nguyện xin hàng trăm ngàn tử sĩ anh hùng của QLVNCH hãy soi sáng cho nhà chức trách hầu tìm ra và trừng trị những kẻ phá hoại nầy.
Hành vi phá hoại tượng đài chiến sĩ QLVNCH nhằm làm nhục các tử sĩ anh hùng của VNCH nhằm vào mục đích chính trị là một hành động đáng khinh bỉ và bị đồng bào lên án vậy./.
San Jose, ngày 24-6-2026
NGUYỄN VẠN BÌNH
▼ * Nguồn gốc tin tức trên ↑
* 👇 CHUYỆN KỂ VỀ VƯỢT BIÊN ĐỂ TÌM TỰ DO TẠI VIETNAMESE MUSEUM:-(
23 June 2026
Video tin tức khắp nơi và CỜ VÀNG - CỜ ĐỎ
CỜ VÀNG - CỜ ĐỎ
Đây là đôi lời chia sẻ của nhân vật chính đang gây tranh cãi trong cộng đồng người Việt tại Ba Lan nói riêng và người Việt khắp nơi trên thế giới nói chung xoay quanh câu chuyện Cờ Vàng - Cờ Đỏ
Chị Tôn Vân Anh, chị là một người Việt Nam được đích thân Tổng Thống Ba Lan trao cho Quốc Tịch Ba Lan. Trong hơn 25 năm qua, chị tham gia nhiều hoạt động hỗ trợ, thúc đẩy hội nhập xã hội và kết nối cộng đồng người Việt với xã hội Ba Lan. Chị giúp đỡ về ngôn ngữ và Pháp Lý cho hàng trăm ngàn con người nhập cư vào Ba Lan.
Tên tuổi của chị không xa lạ với truyền thông Ba Lan. Trong nhiều năm, chị xuất hiện trên các diễn đàn học thuật, chị được mời làm đại sứ phim điện ảnh, các tổ chức xã hội dân sự và nhiều cơ quan báo chí lớn với vai trò một tiếng nói độc lập của cộng đồng người Việt. Chính vì vậy, khi thực hiện số báo đặc biệt về những người nước ngoài đã góp phần làm nên diện mạo nước Ba Lan hiện đại, Newsweek Polska đã tìm đến chị như một trong những gương mặt tiêu biểu.
Tôi giới thiệu sơ lược như vậy để quý vị hình dung về sức vóc, trí tuệ của người Việt ở nơi xa xứ đã làm được những gì. Và người Ba Lan chắc chắn sẽ gọi chị là người VN, đúng vậy, là người Việt Nam chứ không ai gọi chị là người Cộng Sản. Tại sao một người VN ở Quốc Tế được Quốc Tế Tôn trọng lại bị người VN công kích?
Trong khi người VN qua Nhật Bản, Hàn Quốc làm đủ hành vi xấu xa, bôi nhọ hình ảnh Người Việt Nam lại được tung hê ngạo nghễ chỉ vì họ khoác lên mình cờ đỏ và nón cối? Ở đây nó tới từ vấn đề nhận thức tư duy thù địch của nền giáo dục toàn trị mà ra.
Chính hình ảnh một người phụ nữ Việt Nam xuất hiện trên trang bìa của một trong những tuần báo uy tín nhất Ba Lan mới là thứ chúng ta nên tôn trọng. Đúng vậy, người Việt Nam chứ chẳng có người Cờ Vàng hay người Cờ đỏ.
Thông cáo này của chị Tôn Vân Anh nhằm nói rõ quan điểm của chị và chấm dứt câu chuyện này ở đây. Một người Việt Nam máu đỏ da vàng.
CỜ VÀNG - CỜ ĐỎ
Xin chào quý vị, tôi là Tôn Vân Anh, một người xuất thân từ miền Bắc Việt Nam, đang sống và làm việc tại Ba Lan. Mấy hôm nay, chuyện tranh luận về Cờ Vàng - Cờ Đỏ sau khi tôi xuất hiện trên trang bìa của tạp chí Ba Lan là điều khiến tôi phải trăn trở.
Thay vì để sự tranh cãi thì với tư cách là người trong cuộc, tôi muốn đưa ra quý vị vài lời, để ít nhất tôi muốn bảo toàn quyền được bày tỏ chính kiến của mình.
Trước tiên, tôi xin phép kể câu chuyện này để quý vị dễ hình dung: Ngày 6 tháng 6 vừa qua, Mirra Andreeva bước lên bục vinh quang của French Open với tư cách là một tay vợt người Nga. Nhưng bên cạnh cô không có lá cờ Nga.
Đó là một hình ảnh khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Nước Nga đã làm gì để một cô gái trẻ phải vô địch thế giới trong hoàn cảnh như vậy? Đó là vì sự tàn bạo và độc tài của bạo chúa Putin.
Người ta thường nghĩ rằng lá cờ và đất nước là một. Nhưng thực tế không phải như vậy, lá cờ chỉ là biểu tượng chính trị của một thời đại, nó không phải Đất Nước. Mirra không chối bỏ nguồn gốc Nga của mình.
Cô không phản bội dân tộc mình. Cô không xúc phạm người Nga. Ngược lại, chính vì tôn trọng người Nga nên cô không muốn một chế độ putin đang bị thế giới coi thường phủ bóng lên thành quả thể thao của mình. Bởi vì cô muốn nói rằng: tôi là một người Nga.
Hai ngày sau, tôi bất ngờ nhận ra rằng câu chuyện của Mirra lại giúp tôi hiểu rõ những tranh cãi đang diễn ra xung quanh mình. Nhớ lại khoảng tháng 5 năm nay, một nhà báo của Newsweek Polska gọi điện cho tôi. Anh hỏi tôi có thời gian không?
Tôi trả lời rằng có, nhưng không có nhiều. Sau đó chúng tôi gặp nhau trong một quán cà phê, làm việc cùng nhiếp ảnh gia. Mọi thứ diễn ra hoàn toàn bình thường như rất nhiều lần tôi từng tiếp xúc với báo chí Ba Lan.
Tôi không biết bài báo sẽ đăng khi nào, tôi cũng không biết đó sẽ là bài viết trung tâm của cả số báo và càng không biết rằng hình ảnh của tôi cùng lá cờ vàng sẽ xuất hiện trên trang bìa Newsweek Polska.
Đã thế, cờ vàng lại quá nổi trên trang nhất Newsweek Polska, tuần báo đứng thứ ba tại Ba Lan về chất lượng, uy tín và số người truy cập, con số độc giả lên tới hàng triệu mỗi tuần.
Cho tới vài ngày trước, khi tôi đang đi nghỉ ở Ý, tôi nhận được tin nhắn kèm hình ảnh từ một người bạn, nói rằng anh đang đổ xăng thì bất ngờ nhìn thấy lá cờ vàng trên kệ báo. Một người bạn khác cũng gọi kể rằng "đang đi mua rau thì bắt gặp luôn cô Vân Anh với lá cờ vàng trên quầy tạp chí".
Nhưng rồi ngay sau đó, tôi cũng đọc được những lời kết tội. Người ta nói rằng tôi đã "đồng lõa với Newsweek để xúc phạm người Việt Nam". Lạ quá, tôi có làm gì để xúc phạm người Việt Nam? À hóa ra, tôi không cầm cờ đỏ mà cầm cờ Vàng.
Tôi đã ngạc nhiên thật sự, tại sao một người yêu lá cờ vàng lại phải cầm lá cờ đỏ để chụp ảnh? Tôi đã từng rất đỏ, phải mất rất nhiều năm miệt mài tìm hiểu để nhận ra hệ giá trị của Dân Tộc mình là gì cơ mà!
Tôi là con người, tôi có tự do thể hiện quan điểm chính trị mà? Tại sao lựa chọn của tôi lại bị công kích để ép phải thể hiện quan điểm chính trị của người khác?
Tôi đã hỏi rất nghiêm túc, chân thành và cầu thị. Nhưng thay vì câu trả lời, tôi chỉ nhận được những áp lực, những lời chụp mũ và những cuộc đấu tố quá giới hạn của sự vô liêm sỉ quen thuộc.
Có lẽ, nhiều người đã qua tới Châu Âu rồi mà vẫn chưa phân biệt được đâu là Tổ quốc, đâu là Nhà nước, đâu là Dân tộc và đâu là một đảng cầm quyền nên vẫn bị dẫn dắt bởi những công tác dân vận của đảng cộng sản ở nước ngoài.
Mirra cũng có "cờ nước Nga được cả thế giới công nhận" đó thôi, nhưng cô ấy không phải chụp ảnh với nó. Đơn giản vì Tổ Quốc của cô ta đang bị độc tài putin thao túng.
Câu chuyện thế nào là Tổ Quốc, Đất Nước và Dân Tộc, thế nào là Nhà Nước và Đảng Cầm Quyền có vẻ như đã dần được ngã ngũ trong lòng một bộ phận không nhỏ người Việt chân chính, nhất là người Việt ở Ba Lan. Thế nên chiến dịch "đấu tố nhưng hơi lố" của bộ máy tuyên truyền đối ngoại của đảng cộng sản đã phải tìm lối thoát khác.
Họ đổi giọng, cho các nick đỏ mọc lên để nói rằng "tôn trọng quyền lựa chọn cá nhân của Tôn Vân Anh, nhưng Tôn Vân Anh không được xúc phạm Việt Nam". Kiểu như là mấy bà nick đỏ công nhận quyền tôi chọn không lên giường với chồng của bà ấy, nhưng tôi từ chối vậy là xúc phạm cả ông chồng lẫn bà vợ?? Các bạn ấy đang nghĩ vậy thật sao?
Sự thật, tôi thấy chồng của các bà là đề tài nan giải: bạo hành, độc ác, tham lam và nham hiểm, thì các bà mới là người cần có vấn đề.
Một dân tộc tồn tại hàng nghìn năm. Một chế độ chính trị chỉ tồn tại trong một giai đoạn lịch sử. Hai khái niệm ấy không phải là một. Người dân Nga không phải là Điện Kremlin. Nước Nga không phải là bạo chúa Putin.
Cũng như dân tộc Việt Nam không thể bị đồng nhất với bất kỳ đảng phái chính trị nào. Đó là lý do vì sao tôi không xem những lời công kích vừa qua là câu chuyện cá nhân tôi mà tôi xem đó là biểu hiện của một nền chính trị đã quá quen với việc độc quyền biểu tượng, độc quyền lòng yêu nước và độc quyền quyền được định nghĩa thế nào là Tổ quốc.
Tôi không nói điều này để kể công cho bản thân. Tôi nói điều này để chỉ ra hậu quả của chủ nghĩa độc tài. Một hệ thống tồn tại bằng tuyên truyền tất yếu sẽ sợ những biểu tượng nằm ngoài tầm kiểm soát của nó. Một hệ thống tồn tại bằng sự phục tùng tất yếu sẽ khó chấp nhận quyền lựa chọn của người khác.
Chính vì vậy, mỗi lần lá cờ vàng xuất hiện công khai, phản ứng dữ dội nhất lại đến từ những người đang cố bảo vệ một độc quyền đang dần mất đi sức thuyết phục trên Đất Nước tôi.
Tôi trả giá khi phải chống lại những độc quyền chính trị sao? Mặc kệ. Tôi nói đây để kể tội của độc tài. Tô Lâm và Lê Minh Hưng, Bộ Chính Trị, Ban Tuyên Giáo, Mặt Trận Tổ Quốc, các tổ chức vệ tinh của Đảng CS đang là những nhân tố và mắt xích trong hệ thống độc đoán, đàn áp, tù đày, ngu dân, nuôi bò(dlv), trộm c.ướp, và b.óc lộ.t.
Cờ Vàng giúp cho bộ mặt độc tài ngày một phản cảm, chính nghĩa của Cờ Vàng ngày một hiện rõ sau khi bức màn gian trá của cờ đỏ rơi xuống.
Với những anh chị muốn né tránh đề tài cờ quạt, tôi công nhận đề tài này có thể gây chia rẽ. Tuy vậy, tôi thấy rằng không thể lờ nó đi.
Vì đến một lúc nào đó, thay cho "tin và yêu" vào cờ đỏ, đông đảo người dân Việt sẽ chuyển sang "hiểu và yêu" Cờ Vàng - như những chuyển biến mà tôi đã bước qua một cách dễ dàng, để quyết tâm đến với tình yêu Cờ Vàng của tôi, và bảo vệ được tình yêu đó qua nhiều thử thách.
Các anh chị thấy Mirra như thế nào? Cô ấy không hề đau khổ vì không có cờ Nga đại diện! Ngược lại, Mirra đã xứng đáng làm một người Nga chân chính khi nhìn rõ đúng sai. Cô không cần cờ Nga hay Putin để được thế giới công nhận là một người Nga.
Với những người vẫn dùng cờ đỏ để trang trí cho sự kiện, món ăn Việt Nam, quảng cáo du lịch Việt Nam, tôi xin chia sẻ câu chuyện ntn:
Ông giáo dạy tôi, một lần sau giờ dạy tủm tỉm cười, bảo: "ôi em ơi, thầy phải thu xếp sang Việt Nam chơi vài tuần, càng sớm càng tốt".
Tôi hỏi, "vậy ạ, sao thầy phải vội ạ?" Thì thầy lại cười nữa và bảo rằng "cứ thi thoảng lại có nước độc tài bị xoá sổ, tôi phải tới thăm các nước xã hội chủ nghĩa trước khi nó bị đào thải. Nhanh nhanh kẻo hết!".
Đấy, Việt Nam ta có những cái vừa độc vừa lạ mà nước khác không có hoặc không còn. Thế nên cờ đỏ có thông điệp và giá trị riêng của nó - khẳng định Việt Nam đang có độc tài cộng sản điều hành và cờ đỏ không liên quan cờ vàng.
Đỡ khỏi mập mờ, cũng là cái hay! Tôi không phủ nhận hay chống lại cờ đỏ ở khía cạnh đó. Nhưng rõ ràng Việt Nam có nhiều biểu tượng hay hơn cờ đỏ, ví dụ như:
Cờ Vàng, cờ ngũ sắc, trống đồng, bông sen, cây tre, con rồng, nem rán, nón lá của Việt Nam chắc chắn đẹp hơn, ngon bổ tốt hơn và quan trọng nhất là chính nghĩa hơn so với cờ Phúc Kiến mà Quốc Tế Cộng Sản Komintern mang vào Việt Nam.
Quốc tế Cộng sản đã tan, nhưng cộng sản Việt Nam vẫn quyết tâm xây dựng xã hội chủ nghĩa kể từ khi nội chiến. Đã hơn 50 năm Việt Nam cam go với cờ đỏ nhưng thực chất quãng thời gian đó chả thấm thía gì so với 4000 năm lịch sử dân tộc Việt Nam.
Một chương sách không phải là một quyển sách. Người Việt sẽ còn viết nên những trang sử vẻ vang với lá cờ truyền thống mà ông cha ta để lại. Tôi nợ bà con cô bác lời cảm ơn sâu sắc. Cảm ơn đông đảo người Việt ở khắp năm châu, các bạn trẻ trong nước và các bạn ở Ba Lan đã đồng hành với tôi trong những ngày qua.
Một chương sách không phải là một quyển sách. Nhưng một trang sách vừa viết những ngày qua ắt đã thay đổi phần nào nội dung của những chương tiếp tới.
Cảm ơn Mirra đã cho tôi cơ hội mỉm cười với người Nga. Cảm ơn Newsweek Polska bởi trang bìa thiết kế tuyệt đẹp.
Lịch sử bốn nghìn năm của dân tộc Việt Nam không bắt đầu từ năm 1945. Và cũng sẽ không kết thúc ở một chế độ chính trị bạo tàn.
Và cuối cùng, xin cảm ơn câu chuyện này vì đã mở ra một cuộc đối thoại mà sớm hay muộn, dân tộc của chúng ta cũng phải đối diện với nó mà thôi.
Tôn Vân Anh
Warsaw, Ba Lan
20.06.2026
👇▼ * Nhấn vào chữ f bên tay phải, hoặc chữ màu xanh See more sẽ đến nguồn gốc tin tức trên ↑↑
* 👇 CHUYỆN KỂ VỀ VƯỢT BIÊN ĐỂ TÌM TỰ DO TẠI VIETNAMESE MUSEUM:-(
Subscribe to:
Posts (Atom)











